doisonghanhphuc.com

Chuyện vui: Bố là người quyết định

Cứ mỗi năm, mẹ và bố lại bàn xem chúng tôi sẽ nghỉ hè ở đâu. Thường thường họ bàn cãi rất lâu và không thể ngay lập tức giải quyết được vấn đế ấy. Hai vị, mỗi người có hứng thú riêng, có công việc yêu thích riêng củaa mình. Vốn ưa thời tiết mát mẻ thích đi dạo trong rừng, nên mẹ tôi chỉ muốn đến nghỉ ở nơi nào ít người và yên tĩnh. Bố tôi thì thích câu cá. Đối với ông, đấy là việc quan trọng nhất. Còn tôi thích bóng đá. Tôi rất muốn học bơi, vì thế tôi muốn năm nay chúng tôi đi nghỉ ở biển. Một hôm, bố tôi đi làm về và nói:
- Xin chào cả nhà. Nào hãy bàn ngay xem chúng ta sẽ đi nghỉ ở đâu? Năm ngoái đã đến nơi mẹ mày thích. Năm nay bố muốn chúng ta sẽ đến Hắc Hải.
-Tất nhiên, anh thân yêu ạ.-Mẹ nói-Tự anh phải quyết định xem cả nhà sẽ đến nghỉ ở đâu.
- Anh có phiếu nghỉ vào tháng 7, và chúng ta sẽ đến Hắc Hải. Đây là địa chỉ khu nhà nghỉ mà chúng ta sẽ đến ở trong kỳ nghỉ.
- Bố ơi, thế chúng ta sẽ làm gì ở đấy?-Tôi hỏi.
- Sẽ nghỉ ngơi, câu cá, còn con sẽ tập bơi.
- Chúng ta sẽ đến Hắc Hải, chúng ta sẽ câu cá -Tôi kêu lên rất to và sung sướng.
- Điều đó hay đấy-mẹ nói-nhưng ở Hắc Hải đông người câu lắm.
- Anh không nhất trí với em-Bố tôi nói.
- Em nghĩ, chúng ta không nên tranh cãi. Hãy để sau, đôi co với em thật không có lợi về mặt giáo dục, khi con cái đang nghe chúng ta.
- Chắc chắn anh là người phải – bố nói và bực bội bỏ sang phòng khác.
- Bố ơi, bố hãy chịu đi! Hãy chờ đã nào – tôi gào lên – có thể có chỗ nào nhiều cá mà ít người câu không?
- Bố không biết, chắc là mẹ mày biết.
- Cá có ở biển Ban Tích-mẹ tôi nói-ở đó, em biết có một nơi yên tĩnh tuệt vời, có một nhà nghỉ rất tốt mà nhà máy chúng ta đã xây dựng cách đây chưa lâu lắm. Năm ngoái cô bạn cùng làm với em đã đến nghỉ ở đấy. Nếu chúng ta đến đó, anh hoàn toàn có thể câu cá được.
- Con muốn đến Ban Tích cơ! Chúng ta đến đấy cơ!
- Ấy, con thân yêu, bố sẽ quyết định tất cả-mẹ nói với tôi.
- Thôi được, anh đồng ý-Bố nói-Nhà nghi ấy gọi là gì? Anh viết thư đến đấy và sẽ tìm hiểu xem đấy hiện có nơi nghỉ thoải mái, không?
- Không cần đâu, anh yêu quý-Mẹ vẫn ôn tồn-Em đã làm tất cả rồi. Đây là phiếu nghỉ mà nhà máy cấp cho chúng ta. Và chúng ta sẽ có một căn nhà nhỏ bên bờ biển. Không xa đấy là một cái hồ mà anh có thể đến để câu cá. Anh sẽ đi đến đấy bằng ô tô.
THI SƠN sưu tầm và dịch – Báo phụ nữ Hà Nội – năm thứ năm số 13 (101) ra ngày 22-7 đến 5 – 8 – 1991
 
13/03/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *